KHÔNG PHẢI HI SINH, MÀ LÀ SỰ LỰA CHỌN.

Nội dung

Có một giai đoạn trong đời, tôi từng đứng giữa hai con đường.

Một con đường rất quen – tiếp tục đi làm công sở, tiếp tục ở lại trong những môi trường chuyên nghiệp, nhiều cơ hội, nhiều đặc quyền, nhiều nấc thang để bước lên. Tôi biết rất rõ, nếu khi đó mình cứ đi tiếp, tôi vẫn có thể thăng tiến rất xa. Thậm chí cuối năm 2019, tôi từng nhận được offer cho vị trí Country Head của một chuỗi spa clinic. Đó là kiểu cơ hội mà nếu nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ nói: sao lại từ chối được?

Nhưng tôi đã từ chối.

Không phải vì tôi không yêu công việc.

Không phải vì tôi không có tham vọng.

Và càng không phải vì tôi không đủ năng lực để đi tiếp.

Tôi từ chối vì lúc đó, Mon mới một tuổi rưỡi. Và tôi biết, ở giai đoạn đó của con, điều mình muốn nhất là được ở bên cạnh con thật nhiều.

Tôi nhớ rất rõ cảm giác của những ngày ấy.

Khi quyết định ở nhà, khoảng trống trong ngày là có thật. Một người đã quen với nhịp làm việc nhanh, quen họp hành, deadline, target, email, những buổi brainstorm và cảm giác được vận hành hết công suất, bỗng nhiên đối diện với một quỹ thời gian rất khác. Tôi đã đi tìm việc, nhưng không phải để quay lại guồng cũ y hệt như trước. Tôi tìm những công việc có thể lấp đầy thời gian trống trong ngày, kiếm thêm thu nhập, nhưng vẫn đủ linh hoạt để chiều có thể đi đón con, cho con ăn, chơi với con, ở bên con.

Tôi đã từng bán hàng online, lời từng 10 ngàn, 20 ngàn một đơn.

Nghe rất nhỏ.

Rất khác với những gì mình từng làm trước đó.

Khác với những phòng họp đẹp.

Khác với những title nghe rất oách.

Khác với những môi trường MNCs mà tôi từng gắn bó.

Và nói thật, tôi cũng buồn chứ.

Buồn vì mình không còn ở trong những môi trường chuyên nghiệp mà mình từng thuộc về.

Buồn vì không còn được sống trong nhịp điệu của các big corporations, với những cơ hội lớn, những bài toán lớn, những đặc ân mà ai từng đi qua rồi đều hiểu.

Buồn vì đôi khi nhìn bạn bè đồng nghiệp tiếp tục tiến lên, còn mình thì đang lo từng bữa ăn, giấc ngủ, lịch sinh hoạt của con, và tính toán xem hôm nay bán thêm được bao nhiêu để vừa có thu nhập, vừa vẫn giữ được thời gian cho gia đình.

Nhưng tôi chưa bao giờ gọi điều đó là sự hi sinh.

Vì “hi sinh” là một từ rất nặng.

Nó mang cảm giác đau khổ.

Mang cảm giác mình bị lấy mất điều gì đó.

Mang cảm giác như cuộc đời của mẹ phải dừng lại, phải bé đi, phải lùi xuống vì con.

Còn với tôi, đó là một sự lựa chọn.

Tôi đã cân đong đo đếm rất nhiều.

Tôi biết mình được gì.

Tôi biết mình mất gì.

Tôi biết nếu đi tiếp con đường công sở, mình có thể có một sự nghiệp rất khác.

Tôi cũng biết nếu chọn ở bên con, mình sẽ phải chấp nhận đánh đổi nhiều thứ: title, thu nhập, môi trường, tốc độ phát triển nghề nghiệp, cả cảm giác được công nhận theo cách rất quen thuộc của xã hội.

Nhưng khi đã chọn, tôi chọn với sự tỉnh táo.

Và khi đã chọn, tôi không muốn gọi nó là hi sinh.

Mẹ chọn để ở bên con, khác với mẹ phải hi sinh cuộc đời rực rỡ của mẹ vì con.

Hai điều đó khác nhau rất nhiều.

Một bên là chủ động.

Một bên là bị buộc phải mất đi.

Một bên là tình yêu đi cùng sự tự nguyện.

Một bên là nỗi đau dễ khiến người ta day dứt rất lâu.

Tôi không muốn nhìn hành trình làm mẹ của mình bằng ánh mắt day dứt.

Vì thật ra, chính lựa chọn tưởng như lùi lại đó lại mở ra cho tôi một hướng đi hoàn toàn khác.

Nếu ngày ấy tôi cứ tiếp tục đi trên đường cũ, có lẽ tôi sẽ có một phiên bản sự nghiệp rất đẹp, rất chuẩn chỉnh, rất corporate success.

Nhưng cũng có thể, tôi sẽ không có cơ hội chạm vào một phiên bản khác của chính mình.

Phiên bản biết lắng nghe hơn.

Biết đồng hành với người khác sâu hơn.

Biết nhìn cuộc sống không chỉ qua KPI hay chức danh.

Cũng nhờ quãng thời gian ấy, tôi bước vào con đường coaching để có thể giúp được nhiều người hơn.

Cũng nhờ lựa chọn ấy, tôi dần tạo ra The Joy Box.

Rồi từ một điều nhỏ ban đầu, cuộc đời lại nở ra thành một hành trình lớn hơn – The Joy Group hôm nay.

Đó là điều mà nếu ở thời điểm Mon một tuổi rưỡi, có lẽ tôi cũng chưa thể hình dung hết.

Nhiều năm sau, khi sinh Bee, tôi càng thấy rõ giá trị của lựa chọn năm nào.

Tôi có nhiều thời gian hơn để ở cạnh con.

Tôi có tự do hơn về thời gian.

Tôi có tự do hơn về không gian làm việc.

Tôi không còn phải xin phép ai để được có mặt trong những khoảnh khắc quan trọng của con.

Tôi không còn phải chọn giữa một cuộc họp và một buổi con cần mẹ.

Tôi có một cuộc sống do mình thiết kế, dù nó không dễ, không nhẹ, và cũng không ít lần phải trả giá.

Nhưng đó vẫn là cuộc sống do mình chọn.

Và vì là do mình chọn, nên tôi không thấy mình hi sinh.

Tôi chưa bao giờ hối hận về những lựa chọn của mình.

Có thể tôi đã bỏ lỡ vài cánh cửa.

Nhưng tôi cũng đã mở ra những cánh cửa khác.

Có thể tôi không đi theo con đường mà nhiều người từng nghĩ tôi sẽ đi.

Nhưng tôi lại tìm thấy một con đường rất riêng – nơi tôi vừa được làm việc, vừa được làm mẹ, vừa được xây một cuộc đời có ý nghĩa theo cách của chính mình.

 

Gửi tới Mon,

Nếu một ngày nào đó con lớn hơn và đọc lại những dòng này, mẹ mong con sẽ hiểu rằng: mọi điều mẹ làm khi ấy đều là sự lựa chọn của mẹ. Mẹ đã chọn ở bên con, chọn đi chậm lại, chọn bước ra khỏi một con đường rất đẹp để bước vào một hành trình khác. Và mẹ hạnh phúc với lựa chọn đó.

Mẹ không hi sinh cuộc đời mẹ vì con.

Mẹ chỉ tự nguyện sống cuộc đời mình theo một cách khác đi, từ khi có con.

Cảm ơn con đã đến trong cuộc đời mẹ.

Cảm ơn con đã cho mẹ một lý do đủ lớn để nhìn lại mình, để can đảm bước ra khỏi những nề nếp cũ, những quỹ đạo quen thuộc, những điều tưởng như đã được sắp sẵn.

Nếu không có con, có lẽ mẹ vẫn sẽ sống một cuộc đời tốt theo một cách nào đó – nhưng chắc chắn sẽ không phải là cuộc đời này.

Một cuộc đời nhiều yêu thương hơn, nhiều hiện diện hơn, nhiều tự do hơn, và cũng nhiều dũng cảm hơn.

Chính con đã mở ra trong mẹ một phiên bản mới.

Và mẹ biết ơn vì điều đó.

Nên nếu ai đó hỏi tôi:

Chị có hi sinh sự nghiệp vì con không?

Có lẽ câu trả lời của tôi sẽ là:

Không.

Tôi không hi sinh.

Tôi lựa chọn.

Và tôi biết ơn vì ngày đó mình đã đủ dũng cảm để chọn một con đường khác.

Không phải con đường dễ hơn.

Nhưng là con đường khiến tôi bình an hơn.

Đủ đầy hơn.

Picture of Jodi Nguyen

Jodi Nguyen

Chào bạn, mình là Jodi Nguyễn - đồng hành cùng bạn trong hành trình phát triển bản thân, công việc và cuộc sống.
*Grow bit by bit, bloom in your own time*